Có những món quà tuy thật đơn giản như đánh bài tứ sắc

Có những món quà tuy thật đơn giản nhưng chứa đựng trong đó biết bao chân tình. Tôi biết có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy để tặng cho người anh yêu. Mặc dù lúc ấy anh chỉ là một nhân viên cấp thấp trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì là xán lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một ngày người yêu của anh nói rằng cô ấy sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có cơ hội gặp lại anh nữa. Cô rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của anh cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong phần ký ức của mỗi người.
Chàng trai gật đầu đồng ý nhưng trái tim thì tan nát. Anh lao vào công việc quên cả ngày lẫn đêm, kết quả là anh đã tạo dựng sự nghiệp thành công của riêng mình với một công ty riêng. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời xa anh, nó còn giúp anh gạt bỏ khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những ngày tháng xưa cũ.

Có những món quà tuy thật đơn giản như đánh bài tứ sắc

Một ngày trời mưa tầm tã, trong lúc đang lái xe, chàng trai tình cờ nhìn thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức để che chắn cho họ giữa trời mưa gió lớn. Chàng trai nhận ngay ra đó chính là cha mẹ của cô gái ngày xưa mà anh yêu. Tình cảm trước kia anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh là ai. Anh muốn họ thấy rằng anh không còn như trước kia nữa, rằng giờ đây anh đã có thể tự mình xây dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính là người mà trước đây con gái của họ từng từ chối, đã làm được điều đó.


Cặp vợ chồng già cứ lầm lũi bước từng bước về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và chạy theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu cũ của mình, vẫn nụ cười dịu dàng, đằm thắm cô từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm thay đổi nụ cười ấy, đang nhẹ nhàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy anh đã xếp ngày nào. Đến lúc này anh mới biết sự thật rằng cô đã không hề đi Paris. Cô mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Cô đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc lớn lao hơn, anh sẽ còn tiến rất xa trên con đường sự nghiệp. Và cô không muốn là vật cản anh đến với tương lai phía trước. Vì vậy, cô quyết định rời xa anh. Cô mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ cô, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp cô một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Leave a Reply