Con đường nơi ngày xưa mình từng đánh bài qua mạng

Hôm nay là ngày nghỉ em tình cờ đi ngang qua con đường nơi ngày xưa mình từng đánh bài qua mạng. Một mùa hoa sữa nữa lại về rồi anh ạ. Mới đầu mùa mà trên cây đã đầy hoa, một số đã nở trắng tỏa hương thơm ngào ngạt. Cây hoa sữa năm nào ngay cạnh trạm dừng xe buýt đã cùng em và anh chứng kiến biết bao kỷ niệm giờ đã cao lớn lắm rồi anh biết không? Đây cũng là nơi em đã gặp người con trai nhường chiếc ô cho mình khi trời mưa khỏi ướt. Người mà em cứ ngỡ sẽ cùng em đi đến suốt cuộc đời này. Chúng mình gặp nhau thật tự nhiên và tình cờ như thế. Nó như sự sắp đặt của ông trời vậy. Bởi em là đứa rất cẩn thận nhưng không hiểu sao hôm ấy biết trước là trời mưa mà em lại không mang theo gì.

anh-lan-27-377

Tất nhiên em không thể tin anh một cách dễ dàng như vậy. Nhưng những lần sau đó tại bến xe buýt này em đã chứng kiến tận mắt anh giúp một ông cụ già qua đường giữa dòng xe đang chen chúc nhau. Hay anh nhặt giúp ông bán báo những tờ báo bị rơi khi ông ấy chẳng may va phải anh. Lúc ấy em nghĩ trước mắt mình là một người đàn ông có trái tim nồng ấm, biết yêu thương tất cả mọi người. Đó là một người rất tốt vì không biết đánh bài solo là gì. Nếu anh đã không nhìn em cười để rồi sau đó em nhớ mãi. Chả lẽ con người ta khi yêu mà cũng diễn giỏi vậy sao? Hay khoảng cách và thời gian đã làm cho anh thay lòng? Em không thể tin nổi những gì đã xảy ra.

Con đường nơi ngày xưa mình từng đánh bài qua mạng

Giờ em cũng không hiểu tại sao em lại yêu anh nhiều như thế? Cũng phải được gần bốn năm rồi anh nhỉ. Năm ấy em là cô sinh viên năm cuối không có thời gian đi đánh bài poker. Em bận rộn, quay cuồng với đồ án tốt nghiệp còn anh lo chạy vạy xin cho mình một công việc. Mình ít gặp và quan tâm đến nhau hơn. Cả hai đều không có thời gian rảnh rỗi để nghĩ đến thứ khác. Ngày em tốt nghiệp, anh đã cầm trên tay bó hoa hồng rất to đến chúc mừng. Em đã rất xúc động nhưng anh thì mặt thoáng nét buồn.

anh-lan-27-378

Sau ngày hôm ấy anh đã đến gặp em rất sớm. Nhưng em không hề hay biết vì ngủ ngon lành bù lại cho bao vất vả, những đêm thức trắng làm đồ án. Em thức dậy đã thấy anh ngồi cạnh mỉm cười, em trách lũ bạn cùng phòng thì chúng nó bảo anh bảo không được đánh thức em. Hôm đấy mình đã đi chơi đánh bài quẹt nhọ nồi, nói chuyện có một ngày rất vui vẻ. Và lúc chia tay mình ngồi bến xe buýt này, cạnh gốc hoa sữa này.

Leave a Reply