Cùng học chơi bài tiến lên với nhau từ khi còn tắm mưa cởi chuồng

Anh và em, chúng ta đã học cùng với nhau một lớp từ những ngày bắt đầu trung học phổ thông, và rồi cứ thế học cùng nhau suốt những năm cấp ba. Ngày mà gặp anh thấy anh đang đánh bài tiến lên chúng ta đã biết mình cảm nhận được điều gì. Những vòng xe quay tròn tới lớp, những vòng xe lúc tan trường… không hiểu vì sao mà những lần đạp xe tới trường, bằng cách này hay là cách khác, em đều có thể tìm gặp được ánh mắt của anh ở đâu đó đang nhìn theo.

Bốn mùa xuân hạ thu đông cứ thế qua đi, ánh mắt của anh đã đưa em đi qua rất nhiều những vui buồn hờn giận, đưa em đi qua cả những tháng rộng năm dài  của lưa tuổi học trò ai cũng biết đến news.23zdo.club. Có trong đó những tiếng cười và còn có cả giọt nước mắt, thế nhưng chúng ta vẫn cứ thế mặc nhiên bên cạnh nhau.

chơi game bài tiến lên đổi thưởng

Cùng học chơi bài tiến lên với nhau từ khi còn tắm mưa cởi chuồng

Giống như một thói quen, em vẫn thường vô thức chơi sâm online đưa ánh mắt của mình để kiếm tìm anh mỗi lần đến chốn đông người, mỗi lần ngồi trên chiếc xe đạp nhỏ, mà những lần bị ai đó bắt nạt hay em bị tổn thương… Chưa một lời yêu nào được nói ra, cũng chưa một lời anh thừa nhận hay phủ nhận nhưng cảm giác bình yên đó, em vẫn tin chẳng cần diễn đạt thành lời.

Em nhớ có một lần, đó là một ngày chơi tiến lên miền nam mưa hồi tháng ba năm ấy, anh và em đã đứng bên nhau thật lâu ở bậc thềm, mặc cho những hạt mưa mang theo những lá phượng li ti đang bay đầy trên tay áo và  đi lạc vào cả trong tâm hồn. Cả anh và em, chúng ta đều không nói với nhau một điều gì cả, và hình như cũng chẳng ai có ý định sẽ là người cất lời trước. Cái cảm giác chẳng cần ai phải nói với nhau điều gì, nhưng lại đủ để chúng ta hiểu hết về nhau. Những tháng ngày sau đó, em đã đi tìm cảm giác ấy nhưng thật là khó. Trời mưa, em khẽ nghiêng người quay sang để nhìn chiếc xe đạp, chợt chạm bàn tay anh, dù là rất khẽ. Em đã mong tìm hiểu mậu binh xập xám rằng cơn mưa đó đừng bao giờ kết thúc. Còn giờ đây em cũng đang mong có một cơn mưa như thế đến bên em một lần nữa trong đời. Hóa ra là chỉ cần một cái chạm tay rất khẽ vào một ngày trời mưa gió, lại có thể kéo nỗi nhớ da diết dài ra đến thế, và cũng làm nhức nhối con tim suốt cả cuộc đời.

Leave a Reply