Game vương quốc Zon với những giải thưởng lớn

Mẹ em là 1 người phụ nữ được coi là xinh đẹp khi em chưa chào đời , mẹ em được sinh ra và lớn lên trong gia đình có tận 11 anh chị em( gia đình bà ngoại em quá đông con luôn) cuộc sống vất vả khiến mẹ em quên cả tuổi thanh xuân là không biết cách chơi game tài xỉu đổi thưởng, quên cả việc lấy chồng( có nhiều người đến ngỏ lời nhưng mẹ em không thích mẹ em kể như vậy ) để rồi đến cái tuổi 32 mẹ mới lấy chồng. 2 năm sau đó sinh ra em, tất cả 1 cuộc đời khổ cực của mẹ từ đây.

Mẹ lấy bố không ảnh cưới ,không tưng bừng nhộn nhịp ,chỉ có một mâm cỗ cúng tổ tiên và đón dâu khi trời tối( mẹ kể tới đây thôi mà em đã ngắn dài nước mắt,cứ sụt sùi,tủi thân lắm các chị) . Mẹ lấy bố khi bố là 1 tay chơi vương quốc Zon khét tiếng, nhà cũng có 2 đứa con rồi ( Em cứ thắc mắc mãi là vì sao mà mẹ không lấy ai khác mà lại lấy bố nhưng nhất quyết mẹ không nói) .Mang bầu em mẹ vất vả lắm ,làm đủ mọi thứ từ nấu cơm rửa bát quét nhà,chăn bò cắt cỏ,bao nhiêu công việc của nhà chồng mẹ làm hết.

Game vương quốc Zon với những giải thưởng lớn

Game vương quốc Zon với những giải thưởng lớn

Rồi đến ngày em chào đời, bố em thấy em là con gái mà đã buồn rồi cứ thế rời xa mẹ con em( giờ thì em đã hiểu,bố lấy mẹ chỉ vì muốn có một cậu con trai,vì bà cả sinh hai cô con gái) từ đó mẹ một mình,gồng mình lên làm lụng vất vả để nuôi em. Em càng lớn thì mẹ càng vất vả ,mẹ chẳng tìm người đàn ông nào thích chơi game bắn cá để xây dựng hạnh phúc mới mà cứ thế làm việc nuôi em. Em nhớ mãi ngày tháng gian khổ ấy.

2 mẹ con em sống với nhau lầm lũi qua ngày nhưng nó hạnh phúc vô cùng. Nhớ những ngày mưa em ở nhà 1 mình,em sợ hãi  khóc thét lên ,những ngày bếp dột mưa hay kiến vàng đầy bếp không nấu được cơm phải mang nồi sang nhà hàng xóm nấu nhờ. Sống trong cái nghèo khổ nên không ai nghĩ thích chơi game quay hũ nhưng chưa bao giờ tình cảm mẹ dành cho em là thiếu thốn cả. Cứ thế thời gian trôi qua đi, năm em 8 tuổi bố đi qua nhà em không biết bố là ai chỉ biết rằng hôm đó bố đi qua bố bảo ra nhà chú cho cái này . Nực cười bố em xưng chú với em,em ngây thơ không biết gì Mẹ hiểu mẹ bảo cứ đi theo chú vài ngày sau thì em biết đó là bố em.Em không nhận bố mà chạy một mạch về với mẹ,cho tới giờ em vẫn hận ông,không nuôi em tám năm trời,giờ về nhận con là sao.

 

Leave a Reply